![]() |
| Hinh ảnh: Devianar |
Và lần này chị lại mang thai, khấp khởi mừng, khấp khởi lo. Cái thai mới được 2 tháng, vòng eo thon nhỏ vẫn chưa thay đổi, mỗi ngày chị uống một bát thuốc nam dưỡng thai và tẩm bổ nhiều thứ thức ăn bổ dưỡng khác. Chị nghén chua, nên mỗi lần tới thăm chị tôi đều được nhấm nháp tí khế, tí xoài chua chấm muối cùng chị và ngồi nghe chị tâm sự trăm thứ chuyện đàn bà.
Rồi cái thai cũng vượt qua cột mốc 3 tháng, bụng đã tbắt đầu lùm lùm, chẳng kể cũng biết chị vui mừng như thế nào. Chị đã bắt đầu nghĩ đến chuyện sẽ chăm con thế nào, dạy con ra sao, đã bắt đầu lo mua sắm đồ chờ đẻ.
Chị đi khám thai liên tục, có khi một tuần 1 lần, và vui mừng thông báo cho tôi con chị là bé gái. Con gái cũng được, con gì cũng được, miễn có con.
Rồi cũng đến khi bụng chị to vượt mặt, đi lại đã nặng nề, cũng như những bà mẹ khác, chị chờ đợi đến ngày chuyển dạ. Tôi đến thăm chị được 1 lần trước ngày chị sinh, lúc đó chị nói với tôi còn 1 tháng nữa thì đến ngày dự kiến. Trông chị như đã là một bà mẹ, với hàng trăm thứ tã lót, quần áo sơ sinh chị vừa xin vừa mua về. Mọi thứ đã được sắp đặt để chờ đợi một đứa bé chào đời.
![]() |
Sau hôm tôi đến thăm chị được vài ngày thì chị đẻ, tức là chị sinh non một bé gái hơn hai cân. Cháu bé sinh ra không có hậu môn và bị bệnh tim bẩm sinh, được chuyển ngay sang viện Nhi điều trị. Cháu sống được gần 2 tuần thì mất.
Khi việc mai táng đã xong xuôi, tôi mới lại đến thăm chị, chị chuyện trò với tôi trong nghẹn ngào nước mắt và những cơn nấc cố kìm nén. Chị kể về con gái chị, phân trần nó giống chị hay giống anh ấy.
Bẵng đi một thời gian không gặp nhau, chỉ chuyện trò qua mạng và điện thoại, rồi bất chợt tôi được tin chị và chồng đã vào Sài Gòn. Họ tiếp tục đi tìm hi vọng, tôi phục chị vô cùng, phục chồng chị bội phần. Nếu là tôi chưa chắc tôi đã đủ niềm tin để hy vọng như chị.
Đó là chuyện từ hai năm trước, và giờ đây khi đối diện với những thai phụ trong phòng KHHGĐ, họ lại làm tôi nhớ đến chị.
Trước mặt tôi, một phụ nữ đã trung tuổi dáng vẻ quê mùa tới viện Sản để "loại bỏ" thai nhi 6 tuần đã chết lưu trong bụng mẹ. Chị cũng là một người phụ nữ bất hạnh, đây đã là lần thứ 2 chị phải covac để loại thai chết lưu. Chị nói với tôi trong cay đắng, "người ta đau đớn để đổi được đứa con, còn mình..."
![]() |
Người thứ 2 trước mặt tôi là một cô gái 19 tuổi, đang là sinh viên một trường Đại Học, cô tới đây để phá bỏ cái thai 5 tuần tuổi. Cô gái ngượng ngùng cúi gằm khuôn mặt trẻ măng, cả người run lên bần bật vì lo sợ.
Họ khác nhau hoàn toàn, cả về hoàn cảnh, tâm trạng, chỉ giống nhau có một điểm: họ đều là phụ nữ. Mà phụ nữ, như một văn hào đã nói, rung động, yêu, hi sinh và đau khổ, 4 từ ấy luôn đúng với cuộc đời của họ.
Tôi nhìn cô gái 19 tuổi ấy, không như những người khác nhìn cô với ánh mắt kì thị và xăm soi, ai cũng có quyền được sống và chọn lựa cách sống của riêng mình. Vậy mà tại sao lại bắt một con người phải chết?
Đành rằng đứa bé ấy nếu được sinh ra sẽ chịu nhiều đau khổ lắm, thiệt thòi lắm, sẽ không có được đầy đủ tình yêu và sự dưỡng dục của gia đình. Nhưng có sao... được sinh ra đã là một niềm hạnh phúc.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét