Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2009

Cài lại trái tim

Mỗi người sinh ra đều mang trong mình một trái tim. Ai cũng vậy thôi. Vậy mà lớn lên, trái tim điều khiển mỗi người theo mỗi hướng khác nhau, kẻ ác, người hiền.

Cũng như ai, tớ cũng có một trái tim thôi nhé. Tớ lớn lên theo nhịp đập của trái tim mình, lúc bình lặng, yên ả, lúc thì dồn dập, mạnh mẽ.

Khẽ thôi, bật mí cho cậu điều này, cũng như máy vi tính, tim tớ chứa rất nhiều thư mục đấy. Cậu muốn biết không?

... Thư mục đầu tiên tên là quê hương. Khắc vào tim tớ hình ảnh cánh đồng, ruộng lúa, con đò… có cả những điệu hò, những lời ru êm ả. Có con cua, con ốc, có bầy gà con nữa đấy… Quê hương mình ngày ấy, bây giờ và mãi mãi. Mai này, dù tớ, và cậu, hay bất cứ ai có đi đến nơi xa xôi nào đó, xin một chút, một chút thôi, hãy thật nhớ hai từ “quê hương”.

… Thư mục tên gia đình. Gia đình với ba mẹ, ông bà, anh chị em. Hình ảnh ba vất vả mưu sinh cho cuộc sống hằng ngày. Hình ảnh mẹ lo lắng khi tớ bị sốt vào lúc khuya. Hình ảnh tớ đánh nhau với anh trai chỉ vì anh ấy chọc con cún của tớ... Tớ sẽ không quên đâu cậu, bởi đó là gia đình... Gia đình, đâu nhất thiết phải là người thân ruột thịt. Gia đình cũng là những con người cùng thương yêu và đùm bọc lẫn nhau. Gia đình là khi tớ bật khóc khi em bé ở cô nhi viện gọi tớ là “chị hai”. Nhớ, gia đình là nơi cho mình nương tựa, là tất cả yêu thương là che chở lẫn nhau bởi tình cảm chân thành và thiêng liêng nhất, nhe cậu.

… Có một thư mục mang tên bạn bè. Lúc tớ vui, cũng như khi tớ buồn, bên cạnh tớ luôn luôn có những người bạn tốt. Tớ nhớ, khi tớ cùng lũ bạn tắm mưa nơi sân trường, cùng lội và nghịch nước. Tớ nhớ, lúc tớ và lũ bạn lấm la lấm lét trốn tiết để về sớm. Tớ hiểu, không phải nhiều bạn là tốt, tốt nhất là nên nhận biết rõ, ai là bạn tốt của mình. Nhớ điều này nhe cậu, những người bạn tốt sẽ luôn ở cạnh khi cậu khó khăn, hay khi cậu vấp ngã. Thế nên, dù cuộc sống có đưa đẩy, có bạc bẽo, dù con người có phũ phàng, tớ hứa, và cậu cũng hứa đi nhé, mình sẽ là bạn tốt của nhiều người dù nhiều người không xem tớ là bạn tốt.

… Còn một thư mục rất ư nặng, tên là cuộc sống. Kể từ khi nhận thức được mình đang sống, thế nào là sống, thì cuộc sống cũng dạy tớ nhiều điều. Nó dạy tớ thế nào là vui, là buồn, thế nào là cười, là khóc. Cuộc sống cho tớ những lời khuyên khi tớ chán nản. Cho tớ niềm tin, ước mơ, và hi vọng. Vì tớ đã “lỡ” sống, nên tớ sẽ tập quen dần với những qui luật của tự nhiên. Không khó cũng chẳng dễ, chỉ cần tớ và cậu cố gắng và kiên trì, phấn đấu vì ước mơ của mình, cuộc sống sẽ luôn mỉm cười với mình đấy, tin nhe cậu!

…Thư mục cuối mà tim tớ chứa được có tên là tình yêu. Tớ đã yêu một người, và yêu hết lòng. Mối tình đầu không phải là đẹp, nhưng khó quên. Tình yêu dạy tớ thế nào là nỗi đau, là nghẹn ngào.. dạy tớ cách nhường nhịn, cách cư xử, những bài học giúp tớ trưởng thành. Tim đau khi tớ chia tay mối tình đầu. Tim khóc khi nước mắt tớ trào ra. Tim mang nhiều vết thương, và đã có nhiều vết sẹo… Nhưng tớ biết, rồi tớ sẽ lại yêu, sẽ không ngần ngại và sợ sệt. Tớ lại yêu hết lòng cho một người mà tớ gửi gắm yêu thương. Cậu hãy cứ tin, tớ sẽ tìm được hạnh phúc của đời mình ở một người nào đó, một nơi nào đó mà bây giờ tớ cũng chưa rõ.

Tớ muốn thay đổi chính mình, tớ muốn đổi màu cuộc sống. Tớ rất hay cài lại Windows trên máy tính.Thế nên lần, tớ sẽ tìm phần mềm để cài lại tim mình, được không cậu?

... Cài lại tim, tớ giữ lại những tập tin có hình ảnh quê hương, gia đình, hình ảnh bạn bè và cuộc sống. Tớ biết, mỗi người chỉ có một trái tim, chỉ sống một lần, và chỉ có một cơ hội để yêu thương. Dù có thêm một lần được sống, thì những hình ảnh ấy mãi mãi là vô giá, và không bao giờ tìm lại được. Vậy nên, tớ giữ lại nhé. Những thư mục ấy, tớ giữ lại và đặt vào một nơi thật an toàn. Mong cậu và tớ đừng sơ ý mà xóa thư mục ấy, mình sẽ hối hận lắm đấy cậu.

… Cài lại trái tim, tớ không xóa hình ảnh những giọt nước mắt, những đau buồn, tổn thương và những kỉ niệm của tình yêu. Không xóa đâu cậu ạ, vì những kỉ niệm ấy đã dạy tớ lớn lên. Tớ sẽ không quên và cũng không thể khuyên cậu quên. Tớ sẽ làm nó thành một tập tin ẩn, không phải ẩn trong máy vi tính đâu nhé, mà là ẩn trong tim tớ. Tập tin ấy vẫn tồn tại, chỉ có điều nó sẽ ẩn đi một thời gian mà thôi. Mong một dịp tình cờ nào đó, mở tập tin đó ra, và tớ sẽ nhớ về nó như một kỉ niệm đẹp và đáng trân trọng. Thế nên, tớ sẽ giữ lại tất cả.

Bây giờ, tớ đang tìm nhiều phần mềm để cài lại trái tim mình. Có những phần mềm trước đây, tớ sẽ giữ lại. Tớ cũng muốn cài thêm nhiều phần mềm mới, những phần mềm chứa đựng niềm hăng say học tập, mơ ước tương lai, chứa nhiều sự mới lạ và đổi thay.

Giờ tớ mới nhận ra, vì tim tớ vẫn còn đập, nên tớ sẽ mãi tìm kiếm phần mềm và cài vào trái tim mình. Và việc ấy sẽ dừng lại khi tim tớ ngừng đập mà thôi.

Cài lại trái tim… Tớ chỉ cậu cách cài vào mình thêm niềm tin, thêm lòng dũng cảm, và thêm mơ ước. Nếu cậu muốn, thì hãy cài lại theo cách tớ đã làm nhé. Đừng làm khác đấy. Nhớ, mình chỉ có một trái tim thôi, nên hãy thật yêu quý và giữ gìn nhé!

Thứ Hai, 4 tháng 8, 2008

Nếu chúng mình yêu nhau...

Giả dụ chúng mình yêu nhau, thì em sẽ làm những gì nhỉ???

Giả dụ thôi nhé. Nếu em yêu anh,và anh cũng yêu em… Thì sẽ như thế nào nhỉ???

Nếu em yêu anh, anh đừng cảm thấy phiền khi em nhắn tin cho anh nhiều lần trong một ngày nhé, nhiều khi chỉ là để kể những chuyện rất vặt vãnh… Bởi anh biết không, những lúc ấy em luôn nghĩ đến anh đầu tiên, luôn muốn kể cho anh biết… Em muốn có cảm giác lúc nào anh cũng ở bên em mà!

Nếu em yêu anh, em sẽ mua tặng anh một chiếc gối thật xinh có thêu tên 2 đứa mình. Không hiểu sao nhưng em thích gối lắm… Mỗi lần cùng tụi bạn đi qua hàng gối ôm “FROM… To…”,em lại đứng nhìn ngắm thật lâu… Em đã nghĩ kĩ rồi, ngày nào mà anh chẳng phải ngủ, phải dùng đến gối… Vậy là trước khi đi ngủ anh đều sẽ nghĩ đến em đúng không???
Nếu em yêu anh… và anh cũng yêu em, anh hãy bỏ qua cho em những khuyết điểm như em không khéo tay này, lại không giỏi nấu nướng nữa… Nhưng em chắc chắn rằng khi yêu anh, em sẽ cố học để có thể nấu cho anh những món ăn thật ngon. Anh nhé!
Giả dụ chúng mình yêu nhau...
Nếu yêu em, anh đừng giận khi mấy cô bạn thân của em hầu như biết hết một số chuyện của tụi mình anh nhé. Bởi mỗi khi gặp tụi bạn thân, em chỉ muốn kể với họ về anh thôi… Em muốn những người bạn của mình biết được là anh của em tuyệt vời như thế nào mà…

Nếu em yêu anh, em thích anh em mình sẽ đến những quán nước có không gian thật yên tĩnh, có nhạc nhẹ thôi để anh em mình được thoải mái tâm sự, hiểu rõ về nhau hơn… Em không thích những nơi ồn ào, những quán sang trọng đắt tiền bởi khi yêu, em chỉ cần gặp người mình yêu là đủ…

Nếu yêu nhau, anh sẽ thấy lạ vì em ít khi gọi điện thoại cố định cho anh đấy. Không hiểu sao nữa nhưng mỗi đêm về, dù nhớ anh lắm nhưng em lại không dám gọi cho anh. Em sợ mình không biết nói gì, sợ anh nghĩ em đang kiểm soát anh… Thế nên em chỉ biết ngồi bên điện thoại chờ anh gọi đến thôi… Vì yêu anh, em sẽ cố gắng thay đổi.

Nếu em yêu anh, anh hãy tin rằng em đã yêu ai là chỉ yêu một người mà thôi… Em sẽ yêu anh đến khi nào anh buông tay em ra đó… Bởi vậy nên nếu không còn yêu em, anh hãy nói ra, đừng lừa dối em anh nhé… Chia tay vẫn có thể là bạn, chỉ cần anh đừng lừa dối khi chúng mình còn yêu nhau…

Và cuối cùng, anh có tin không, nếu em yêu anh… thì 24h trong ngày em đều luôn nghĩ về anh đấy… Anh ạ!!!

Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2008

Thư tình không gửi

Em thân mến,Vậy là đã 3 ngày chúng ta không liên lạc với nhau, dù cách nhau chỉ một cú click. Em giận anh, anh giận em hay tại khoảng cách giữa chúng ta đã không thể rút ngắn hơn nữa.
Cái lằn ranh mong manh giữa anh và em, giữa người yêu và bạn, giữa yêu và mến chắc chẳng thể nào thu ngắn hơn nữa. Cuộc phiêu lưu của nàng tiên cá đã đến lúc phải chấm dứt, nàng phải trở về với biển, với thực tại là định mệnh ngàn thu. Bỏ mặc hoàng tử với bao nỗi buồn bã, tiếc nuối…
Đã 3 ngày nay anh đã không nhận được cái buzz nào từ em. Những cái buzz đã ghi dấu trong lòng anh lúc nào chả biết mà bây giờ mỗi khi nhìn màn hình có người nào đó buzz mình, anh lại nhớ đến em, nhớ cái dòng buzz đỏ chói cùng với cái nick thân quen phía trước. Mỗi ngày làm việc không được em buzz thật là một ngày dài và trống rỗng.
Mà thực ra mình đã có gì đâu em nhỉ? Chỉ những hẹn hò, những đưa đón, những tuần làm việc bận rộn nhưng vẫn chat với nhau suốt cả ngày, để rồi cuối tuần lại mong đến thứ Hai để được em buzz. Rồi một cái nắm tay, một lần quấn quít, chỉ có thế, không một lời hò hẹn, không một lời yêu.
Cuộc sống sẽ trôi đi, anh sẽ trở về với công việc, với những tương lai chờ đợi phía trước. Còn em, em sẽ trở về với quá khứ, với người yêu xa xôi mà em vẫn muốn chung tình đợi chờ. Con trai vẫn thường bảo nhau: “đánh đồn có địch mới là vẻ vang”. Vẻ vang là chi khi chiến thắng với một thành trì tan hoang, vẻ vang làm chi khi có thêm một người khác sẽ đau khổ vì mất đi người yêu (cái cảm giác mà anh đã từng phải cảm nhận).
Tình yêu không phải là một cuộc chiến tranh, không phải một canh bạc một mất một còn mà là nơi những yêu thương, nhân bản, bao dung… rất tự nhiên sẽ được bộc lộ. Dẫu biết em đã có người ta, nhưng từ khi quen em anh vẫn luôn muốn dành những gì tốt nhất cho một người dưng xa lạ. Quãng đường anh đưa đón em mỗi ngày có thể bằng cả Sài Gòn cộng lại, nhưng có hề chi em nhỉ? Yêu tức là cho mà không đòi phải nhận lại bao giờ.
Một ngày nào đó, biết đâu nàng tiên cá sẽ được trở thành người. Và biết đâu, hoàng tử vẫn đang chờ nàng…

Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2008

Em thích

Này anh, em thích...

Này anh, em thích mưa lắm đấy. Em thích mỗi khi mưa được lang thang ngoài đường, em hứng chí giang tay ra đón mưa, để mưa táp vào mặt ướt đẫm, thấy man mát và dễ chịu. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh đi cũng em mỗi lần mưa như thế. Em sẽ ngồi sau nhí nhố nói cười về triết lý mưa trong khi anh thì nhăn nhó vì mưa to quá. Mình sẽ dừng xe ở đâu đó để trú mưa anh nhé, chờ ngớt mưa lại đi tiếp, nhìn hoàng hôn đang bừng lên cuối chân trời, sau cơn mưa trời lại sáng anh nhỉ. Em ước được cùng anh đi tiếp con đường mưa…
Này anh, em thích gió lắm đấy. Ngày gió em thích ngồi ở đâu đó thật rộng và hút gió, ngồi nghĩ miên man, để gió cuốn đi những lo toan trong đầu và em lại ước được bay lên. Nhưng em sẽ thích hơn nếu anh rảnh và đưa em đi dọc đường đê, chỗ đó gió mát lắm, em sẽ không thấy cô đơn vì anh đang ở rất gần. Và nếu anh bận, em chỉ cần một tin nhắn để biết “anh nhớ em, gió gợi nhắc đến em nhiều như là mưa vậy”…
Này anh, em thích kem lắm đấy. Kem mát lạnh nhé, tan dìu dịu trên đầu lưỡi rồi rất ngọt ở cổ họng, ăn kem dễ chịu lắm. Em có thể ăn kem cả bốn mùa, kể cả mùa đông rét mướt, em vẫn thích cái vị lành lạnh của kem, lạnh đến tê răng. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh cũng em ăn kem vào mùa đông, lạnh tê mà anh vẫn cố cười rồi đẩy que kem dở cho em, giả vờ bảo thấy em ăn cũng đủ no rồi…
Này anh, em thích mùa đông lắm đấy. Mùa đông lạnh ơi là lạnh. Trông em xấu xí trong cái áo bông to sụ, đội cái mũ len màu trắng và quấn khăn thật dày trông như một con gấu bông. Lạnh thế mà vẫn ra đường nhé, ước một chút gió, ước một chút mưa, kiếm một hàng kem ngồi nhâm nhi và nhớ anh, dù chỉ là nhớ những lời ngọt ngào nhẹ như gió thoảng “trông giống gấu thì anh càng yêu, người yêu anh càng to thì anh càng phải yêu nhiều hơn chứ”. Uh, cứ ngọt ngào thế đi và rồi anh chỉ cần lười biếng nằm ngủ ở nhà thôi. Em sẽ đến đánh thức anh bằng một bàn tay lạnh cóng, em sẽ phá giấc ngủ của anh để anh phải nhớ em nhiều hơn những lời ngọt ngào chứ.
Này anh, em thích anh lắm đấy. Em thích anh hơn cả mưa, hơn cả gió, hơn cả mùa đông và hơn cả kem nhé. Nhưng hãy để cho em giữ kín điều này cho riêng em, như một bí mật nho nhỏ vậy. Bởi em sợ một ngày anh sẽ biến mất, khi chẳng có gì là mãi mãi trong cuộc đời này thì hãy cho em một bí mật nho nhỏ để em tin anh đang đứng chờ em ở cuối con đường mưa em đang đi

Có thể là chuyện tình cờ, có thể là điều kỳ diệu

Chị Patsy, chị gái thứ hai của tôi, sắp làm đám cưới. Thế là cả tuần trước tôi chạy như con thoi giữa tiệm áo cưới đến tiệm hoa, rồi từ tiệm hoa đến ban tổ chức lễ cưới ở nhà thờ... Mẹ vẫn phải đi làm, anh cả tôi lại đang đi công tác. Nhưng dù sao, thì anh ấy cũng hứa là sẽ về kịp để dẫn chị tôi bước vào nhà thờ thay bố tôi, bố đã mất từ mấy năm trước. Anh ấy còn đùa là anh ấy rất mong đến ngày đám cưới, vì thực ra, anh ấy muốn "đem cho" chị Patsy đi từ hồi chị ấy mới... 3 tuổi cơ!
Để tiết kiệm ít tiền, tôi đi kiếm hoa từ mấy người bạn mà nhà có những cây hoa mộc lan lớn. Những bông hoa màu trắng kem với hương thơm ngọt ngào và lá xanh bóng sẽ tạo ra một bó hoa cô dâu tuyệt đẹp và nổi bật. Đêm trước hôm đám cưới, tuy mệt nhưng tôi vẫn thở phào vì mọi việc đã được chuẩn bị chu đáo. Chị tôi sẽ có một đám cưới vô cùng đáng nhớ!
Thế rồi ngày trọng đại cũng đến. Trong khi mấy người bạn giúp chị Patsy chỉnh váy cưới, thì tôi đến nhà thờ trước để xem mọi chuyện đã thật sự ổn chưa.
Khi mở cánh cửa nhà thờ, phả vào chúng tôi là một luồng không khí nóng hầm hập, tôi suýt nữa thì ngã lăn đùng ra ngất, không phải vì tôi chịu nóng kém, mà là vì cảnh tượng tôi đang nhìn thấy - tất cả những bông hoa mộc lan màu trắng kem xinh đẹp đã trở nên... đen xỉn! Đêm qua nhà thờ bị cắt điện, hệ thống điều hoà không khí không hoạt động, và trong suốt một đêm nóng bức, những bông hoa đã héo rũ và chết cả!
Tôi nhìn những bông hoa mà muốn khóc. Nhưng tôi không có thời gian để khóc. Tôi chỉ cón biết mong bốn điều: những bông mộc lan trắng kem sẽ xuất hiện, tôi sẽ đủ can đảm để kiếm được chúng trong một khu vườn nào đó ở quanh đây, tôi sẽ được an toàn dù bất kỳ con chó dữ dằn nào có xông ra đớp vào chân, và một người tử tế nào đó sẽ không nện cho tôi một trận khi tự nhiên tôi đòi ngắt trụi cây hoa mộc lan hoàn hảo của họ.
Khi vừa ra khỏi nhà thờ được một chút, tôi chợt nhìn thấy xa xa có những cây hoa mộc lan. Tôi vội vã chạy ngay lại gần ngôi nhà đó... trước hết là không có chó! Tôi gõ cửa và một người đàn ông khoảng hơn 60 tuổi ra mở. Vẫn ổn... ông ấy chưa nổi điên, cũng không cầm theo cái gậy nào. Sau khi nghe tôi "trình bày hoàn cảnh", ông ấy mỉm cười: "Ta rất vui được giúp cháu!".
Nói rồi ông ấy lấy ra ngay một chiếc thang, bắc lên và cắt những bông mộc lan lớn và đưa xuống dưới cho tôi. Chỉ vài phút sau, tôi đã có một ôm hoa tươi đẹp tuyệt.
- Cảm ơn ông, ông đã cứu em gái của một cô dâu đấy ạ! - Tôi nói.
- Không - Ông ấy đáp - Cháu không hiểu đâu... Chính ta mới phải cảm ơn cháu.
- Về cái gì cơ ạ? - Tôi ngạc nhiên hỏi lại.
Vừa trèo xuống khỏi thang, người đàn ông vừa kể:
- Vợ ta vừa mất vài tháng trước... Bà ấy là người ta yêu thương nhất và cũng yêu thương ta nhất - Tôi thấy ông ấy lau nước mắt khi kể - Bây giờ ta còn lại có một mình. Suốt nhiều năm qua, lúc nào ta cũng cần bà ấy và bà ấy cũng cần đến ta. Nhưng bây giờ thì không ai cần đến ta nữa. Sau khi bà ấy mất, cũng chẳng ai đến thăm ta cả. Sáng nay, ta ngồi một mình và nghĩ: "Ai cần đến ông già 67 tuổi này? Ai thèm nhớ đến sự tồn tại của ta?". Và ta tự trả lời là "không ai cả". Nhưng đúng lúc đó thì cháu gõ cửa, và câu đầu tiên cháu nói với ta là: "Ông ơi, cháu cần ông giúp".
Tôi đứng há cả miệng ra nghe, không nói được lời nào.
Ông ấy mỉm cười:
- Cháu có biết ta nghĩ gì khi đưa cho cháu những bông hoa mộc lan này không?
- Không ạ.
- Ta biết rằng ta vẫn được nhớ đến. Có những người vẫn cần những bông hoa của ta. Có thể ta sẽ... mở một cửa hàng hoa nhỏ ở đây. Vườn sau của ta còn rất nhiều hoa đấy... Cháu nghĩ như thế có tốt hơn không?
Tôi quay lại nhà thờ, thấy trong lòng lấp lánh vui, không chỉ vì tôi đã kiếm được một ôm hoa tươi, mà còn vì biết rằng một cách vô tình, mình đã giúp được một người đang cô độc.
Tôi cứ nghĩ, vào ngày đám cưới của chị Patsy, nếu ai đó đề nghị tôi đi an ủi một người đau khổ, hẳn tôi sẽ nói: "Thôi nào, hôm nay là đám cưới của chị tôi, ngày trọng đại đấy! Chẳng có cách nào mà tôi lại đi giúp đỡ ai khác được đâu". Nhưng cuộc sống vẫn có cách của riêng mình, dù là qua những bông hoa héo, để làm nên những điều tình cờ nhưng kỳ diệu.

Định nghĩa một người cha

Một người cha là người cũng phải chịu những nỗi đau đớn và sợ hãi khi những đứa con của mình được sinh ra, nhưng lại không được dùng một chút thuốc giảm đau hay thuốc tê nào.

Một người cha không bao giờ là “người anh hùng” theo cách mà cô con gái nghĩ. Cũng không như hình ảnh thần tượng hoành tráng mà cậu con trai luôn tin. Và điều này đôi khi làm cho người cha lo lắng. Cho nên người cha luôn phải làm việc và cố gắng hết sức chỉ để làm cho con đường mà các con mình sẽ đi bằng phẳng hơn một chút.

Một người cha già đi nhanh hơn những người khác, vì họ phải đứng ở sân bay, hoặc sân ga, và vẫy tay chào tạm biệt những người con lên đường đi học xa. Và, trong khi người mẹ có thể khóc, thì người cha chỉ đứng đó và mỉm cười rạng rỡ… ở bên ngoài; dù bên trong đã buồn đứt ruột.

Một người cha phải chiến đấu hằng ngày, với công việc, với sự vội vã, mệt mỏi… Không phải lúc nào người cha cũng chiến thắng trong nhưng cuộc chiến đó, nhưng thực tế là họ không bao giờ bỏ cuộc.

Các hiệp sĩ luôn mặc những bộ giáp sáng lấp lánh, còn những người cha chỉ mặc quần áo bình thường, có khi chưa kịp là phẳng. Thế nhưng, có rất ít sự khác biệt giữa họ...

Điều gì sẽ làm bạn khóc?

Cũng giống với nhiều bạn bè cùng lớp, ở phần tự bạch trong quyển sổ lưu bút của tôi có một câu hỏi : Điều gì sẽ làm bạn khóc? Trong hàng trăm câu bộc bạch như “khi buồn, khi thất bại, khi bị đòn…” mà tôi từng đọc qua, lần nọ, tôi đọc được một câu trả lời khá lạ: Tôi khóc lúc tôi nhận ra mình làm những người thân yêu của mình phải khóc.

Ngày thơ ấu, các cậu nhóc vẫn hay tìm thấy niềm vui trong những hạt nước mắt của các cô bé. Một cái ngáng chân trên bậc cửa khiến cô bạn sấp mặt ngã dúi dụi, một cú giật bím tóc đau điếng, một lần chơi xấu đem hộp bút màu quý giá của cô bạn giấu kỹ dưới gậm bàn… Dường như tuổi mẫu giáo đã nghĩ rằng : Ai càng làm cho bạn khóc nhiều, người ấy càng được xem là mạnh mẽ và can đảm!

Lớn lên một chút, chúng ta biết chẳng hay ho gì khi làm nguời khác buồn. Thế nhưng, có những việc làm người khác rớt nước mắt lắm khi chúng ta không ngờ đến. Sợ muộn học, bạn phóng thẳng xe vào vũng nước, nước bắn tung lên, ố bẩn tà áo dài trắng mới tinh bạn gái nào tình cờ đi ngang qua. Một người tật nguyền di chuyển với dáng vẻ khác lạ, bạn mở to mắt quan sát, khẽ cười. Câu chuyện đồn thổi chưa rõ thật hư về một nhân vật nào đó, ta và bạn hào hứng rỉ tai nhau. Vì những chuyện vô tình như thế, có những hạt nước mắt lặng lẽ rớt xuống. Những hạt nước mắt mà tôi hay bạn không thể nhìn thấy.

Và rồi lớn lên nữa, chúng ta bắt đầu biết cách làm người khác đau. Cố ý, nhưng chúng ta đã biết cách làm điều ấy trong vỏ bọc kín đáo, chẳng lộ liễu như cú ngáng chân hay giật bím tóc nữa. Vì một nỗi giận dữ cần giải toả, tôi sẵn sàng thốt ra một lời mỉa mai cay độc với một người bạn học kém, yếu thế hơn mình. Những hờn dỗi, tủi thân vì hoàn cảnh gia đình khó khăn thua sút, khiến bạn một lần nào không kìm lòng, thốt ra tất cả những lời oán trách với bố mẹ. Nói xong, hết giận, có thể chúng ta quên ngay những lời vừa thốt ra. Nhưng những tổn thương tôi và bạn gây nên trong lòng người khác bằng lời nói tàn nhẫn thì rất lâu mới có thể bình phục.

Bạn biết không, ngày 17 tháng 10 vừa qua là ngày thế giới chung tay làm giảm nỗi đau. ở bệnh viện khắp nơi trên Trái đất này, các bác sĩ đang tìm những phuơng pháp chữa trị và phẫu thuật để bệnh nhân ít đau đớn hơn, thời gian bình phục ngắn hơn. Trong nhiều phòng thí nghiệm, các dược sĩ và các nhà hoá học đặt ra mục đích cụ thể: Tìm ra biệt dược giảm đau hiệu quả nhất cho con người. Những nỗi đau vì bệnh tật gây ra, y học chữa trị ngày càng hiệu quả. Vậy những nỗi đau âm ỉ vô hình, vì sự vô tâm hay nhẫn tâm do mỗi người chúng ta gây ra, sẽ được cứu chữa ra sao?

Tôi khóc, khi tôi nhận ra mình làm những người thân yêu của mình phải khóc. Phải chăng ở tuổi biết nghĩ, tôi khóc, vì tôi nhận ra mình là kẻ tàn nhẫn và vô tình. Khóc, để không lặp lại lỗi lầm. Khóc, để con tim mỗi người biến thành viên thuốc chữa đau khi biết nhích ra khỏi nhịp đập hờ hững vô tình quen thuộc.