Thứ Hai, 4 tháng 8, 2008

Nếu chúng mình yêu nhau...

Giả dụ chúng mình yêu nhau, thì em sẽ làm những gì nhỉ???

Giả dụ thôi nhé. Nếu em yêu anh,và anh cũng yêu em… Thì sẽ như thế nào nhỉ???

Nếu em yêu anh, anh đừng cảm thấy phiền khi em nhắn tin cho anh nhiều lần trong một ngày nhé, nhiều khi chỉ là để kể những chuyện rất vặt vãnh… Bởi anh biết không, những lúc ấy em luôn nghĩ đến anh đầu tiên, luôn muốn kể cho anh biết… Em muốn có cảm giác lúc nào anh cũng ở bên em mà!

Nếu em yêu anh, em sẽ mua tặng anh một chiếc gối thật xinh có thêu tên 2 đứa mình. Không hiểu sao nhưng em thích gối lắm… Mỗi lần cùng tụi bạn đi qua hàng gối ôm “FROM… To…”,em lại đứng nhìn ngắm thật lâu… Em đã nghĩ kĩ rồi, ngày nào mà anh chẳng phải ngủ, phải dùng đến gối… Vậy là trước khi đi ngủ anh đều sẽ nghĩ đến em đúng không???
Nếu em yêu anh… và anh cũng yêu em, anh hãy bỏ qua cho em những khuyết điểm như em không khéo tay này, lại không giỏi nấu nướng nữa… Nhưng em chắc chắn rằng khi yêu anh, em sẽ cố học để có thể nấu cho anh những món ăn thật ngon. Anh nhé!
Giả dụ chúng mình yêu nhau...
Nếu yêu em, anh đừng giận khi mấy cô bạn thân của em hầu như biết hết một số chuyện của tụi mình anh nhé. Bởi mỗi khi gặp tụi bạn thân, em chỉ muốn kể với họ về anh thôi… Em muốn những người bạn của mình biết được là anh của em tuyệt vời như thế nào mà…

Nếu em yêu anh, em thích anh em mình sẽ đến những quán nước có không gian thật yên tĩnh, có nhạc nhẹ thôi để anh em mình được thoải mái tâm sự, hiểu rõ về nhau hơn… Em không thích những nơi ồn ào, những quán sang trọng đắt tiền bởi khi yêu, em chỉ cần gặp người mình yêu là đủ…

Nếu yêu nhau, anh sẽ thấy lạ vì em ít khi gọi điện thoại cố định cho anh đấy. Không hiểu sao nữa nhưng mỗi đêm về, dù nhớ anh lắm nhưng em lại không dám gọi cho anh. Em sợ mình không biết nói gì, sợ anh nghĩ em đang kiểm soát anh… Thế nên em chỉ biết ngồi bên điện thoại chờ anh gọi đến thôi… Vì yêu anh, em sẽ cố gắng thay đổi.

Nếu em yêu anh, anh hãy tin rằng em đã yêu ai là chỉ yêu một người mà thôi… Em sẽ yêu anh đến khi nào anh buông tay em ra đó… Bởi vậy nên nếu không còn yêu em, anh hãy nói ra, đừng lừa dối em anh nhé… Chia tay vẫn có thể là bạn, chỉ cần anh đừng lừa dối khi chúng mình còn yêu nhau…

Và cuối cùng, anh có tin không, nếu em yêu anh… thì 24h trong ngày em đều luôn nghĩ về anh đấy… Anh ạ!!!

Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2008

Thư tình không gửi

Em thân mến,Vậy là đã 3 ngày chúng ta không liên lạc với nhau, dù cách nhau chỉ một cú click. Em giận anh, anh giận em hay tại khoảng cách giữa chúng ta đã không thể rút ngắn hơn nữa.
Cái lằn ranh mong manh giữa anh và em, giữa người yêu và bạn, giữa yêu và mến chắc chẳng thể nào thu ngắn hơn nữa. Cuộc phiêu lưu của nàng tiên cá đã đến lúc phải chấm dứt, nàng phải trở về với biển, với thực tại là định mệnh ngàn thu. Bỏ mặc hoàng tử với bao nỗi buồn bã, tiếc nuối…
Đã 3 ngày nay anh đã không nhận được cái buzz nào từ em. Những cái buzz đã ghi dấu trong lòng anh lúc nào chả biết mà bây giờ mỗi khi nhìn màn hình có người nào đó buzz mình, anh lại nhớ đến em, nhớ cái dòng buzz đỏ chói cùng với cái nick thân quen phía trước. Mỗi ngày làm việc không được em buzz thật là một ngày dài và trống rỗng.
Mà thực ra mình đã có gì đâu em nhỉ? Chỉ những hẹn hò, những đưa đón, những tuần làm việc bận rộn nhưng vẫn chat với nhau suốt cả ngày, để rồi cuối tuần lại mong đến thứ Hai để được em buzz. Rồi một cái nắm tay, một lần quấn quít, chỉ có thế, không một lời hò hẹn, không một lời yêu.
Cuộc sống sẽ trôi đi, anh sẽ trở về với công việc, với những tương lai chờ đợi phía trước. Còn em, em sẽ trở về với quá khứ, với người yêu xa xôi mà em vẫn muốn chung tình đợi chờ. Con trai vẫn thường bảo nhau: “đánh đồn có địch mới là vẻ vang”. Vẻ vang là chi khi chiến thắng với một thành trì tan hoang, vẻ vang làm chi khi có thêm một người khác sẽ đau khổ vì mất đi người yêu (cái cảm giác mà anh đã từng phải cảm nhận).
Tình yêu không phải là một cuộc chiến tranh, không phải một canh bạc một mất một còn mà là nơi những yêu thương, nhân bản, bao dung… rất tự nhiên sẽ được bộc lộ. Dẫu biết em đã có người ta, nhưng từ khi quen em anh vẫn luôn muốn dành những gì tốt nhất cho một người dưng xa lạ. Quãng đường anh đưa đón em mỗi ngày có thể bằng cả Sài Gòn cộng lại, nhưng có hề chi em nhỉ? Yêu tức là cho mà không đòi phải nhận lại bao giờ.
Một ngày nào đó, biết đâu nàng tiên cá sẽ được trở thành người. Và biết đâu, hoàng tử vẫn đang chờ nàng…

Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2008

Em thích

Này anh, em thích...

Này anh, em thích mưa lắm đấy. Em thích mỗi khi mưa được lang thang ngoài đường, em hứng chí giang tay ra đón mưa, để mưa táp vào mặt ướt đẫm, thấy man mát và dễ chịu. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh đi cũng em mỗi lần mưa như thế. Em sẽ ngồi sau nhí nhố nói cười về triết lý mưa trong khi anh thì nhăn nhó vì mưa to quá. Mình sẽ dừng xe ở đâu đó để trú mưa anh nhé, chờ ngớt mưa lại đi tiếp, nhìn hoàng hôn đang bừng lên cuối chân trời, sau cơn mưa trời lại sáng anh nhỉ. Em ước được cùng anh đi tiếp con đường mưa…
Này anh, em thích gió lắm đấy. Ngày gió em thích ngồi ở đâu đó thật rộng và hút gió, ngồi nghĩ miên man, để gió cuốn đi những lo toan trong đầu và em lại ước được bay lên. Nhưng em sẽ thích hơn nếu anh rảnh và đưa em đi dọc đường đê, chỗ đó gió mát lắm, em sẽ không thấy cô đơn vì anh đang ở rất gần. Và nếu anh bận, em chỉ cần một tin nhắn để biết “anh nhớ em, gió gợi nhắc đến em nhiều như là mưa vậy”…
Này anh, em thích kem lắm đấy. Kem mát lạnh nhé, tan dìu dịu trên đầu lưỡi rồi rất ngọt ở cổ họng, ăn kem dễ chịu lắm. Em có thể ăn kem cả bốn mùa, kể cả mùa đông rét mướt, em vẫn thích cái vị lành lạnh của kem, lạnh đến tê răng. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh cũng em ăn kem vào mùa đông, lạnh tê mà anh vẫn cố cười rồi đẩy que kem dở cho em, giả vờ bảo thấy em ăn cũng đủ no rồi…
Này anh, em thích mùa đông lắm đấy. Mùa đông lạnh ơi là lạnh. Trông em xấu xí trong cái áo bông to sụ, đội cái mũ len màu trắng và quấn khăn thật dày trông như một con gấu bông. Lạnh thế mà vẫn ra đường nhé, ước một chút gió, ước một chút mưa, kiếm một hàng kem ngồi nhâm nhi và nhớ anh, dù chỉ là nhớ những lời ngọt ngào nhẹ như gió thoảng “trông giống gấu thì anh càng yêu, người yêu anh càng to thì anh càng phải yêu nhiều hơn chứ”. Uh, cứ ngọt ngào thế đi và rồi anh chỉ cần lười biếng nằm ngủ ở nhà thôi. Em sẽ đến đánh thức anh bằng một bàn tay lạnh cóng, em sẽ phá giấc ngủ của anh để anh phải nhớ em nhiều hơn những lời ngọt ngào chứ.
Này anh, em thích anh lắm đấy. Em thích anh hơn cả mưa, hơn cả gió, hơn cả mùa đông và hơn cả kem nhé. Nhưng hãy để cho em giữ kín điều này cho riêng em, như một bí mật nho nhỏ vậy. Bởi em sợ một ngày anh sẽ biến mất, khi chẳng có gì là mãi mãi trong cuộc đời này thì hãy cho em một bí mật nho nhỏ để em tin anh đang đứng chờ em ở cuối con đường mưa em đang đi

Có thể là chuyện tình cờ, có thể là điều kỳ diệu

Chị Patsy, chị gái thứ hai của tôi, sắp làm đám cưới. Thế là cả tuần trước tôi chạy như con thoi giữa tiệm áo cưới đến tiệm hoa, rồi từ tiệm hoa đến ban tổ chức lễ cưới ở nhà thờ... Mẹ vẫn phải đi làm, anh cả tôi lại đang đi công tác. Nhưng dù sao, thì anh ấy cũng hứa là sẽ về kịp để dẫn chị tôi bước vào nhà thờ thay bố tôi, bố đã mất từ mấy năm trước. Anh ấy còn đùa là anh ấy rất mong đến ngày đám cưới, vì thực ra, anh ấy muốn "đem cho" chị Patsy đi từ hồi chị ấy mới... 3 tuổi cơ!
Để tiết kiệm ít tiền, tôi đi kiếm hoa từ mấy người bạn mà nhà có những cây hoa mộc lan lớn. Những bông hoa màu trắng kem với hương thơm ngọt ngào và lá xanh bóng sẽ tạo ra một bó hoa cô dâu tuyệt đẹp và nổi bật. Đêm trước hôm đám cưới, tuy mệt nhưng tôi vẫn thở phào vì mọi việc đã được chuẩn bị chu đáo. Chị tôi sẽ có một đám cưới vô cùng đáng nhớ!
Thế rồi ngày trọng đại cũng đến. Trong khi mấy người bạn giúp chị Patsy chỉnh váy cưới, thì tôi đến nhà thờ trước để xem mọi chuyện đã thật sự ổn chưa.
Khi mở cánh cửa nhà thờ, phả vào chúng tôi là một luồng không khí nóng hầm hập, tôi suýt nữa thì ngã lăn đùng ra ngất, không phải vì tôi chịu nóng kém, mà là vì cảnh tượng tôi đang nhìn thấy - tất cả những bông hoa mộc lan màu trắng kem xinh đẹp đã trở nên... đen xỉn! Đêm qua nhà thờ bị cắt điện, hệ thống điều hoà không khí không hoạt động, và trong suốt một đêm nóng bức, những bông hoa đã héo rũ và chết cả!
Tôi nhìn những bông hoa mà muốn khóc. Nhưng tôi không có thời gian để khóc. Tôi chỉ cón biết mong bốn điều: những bông mộc lan trắng kem sẽ xuất hiện, tôi sẽ đủ can đảm để kiếm được chúng trong một khu vườn nào đó ở quanh đây, tôi sẽ được an toàn dù bất kỳ con chó dữ dằn nào có xông ra đớp vào chân, và một người tử tế nào đó sẽ không nện cho tôi một trận khi tự nhiên tôi đòi ngắt trụi cây hoa mộc lan hoàn hảo của họ.
Khi vừa ra khỏi nhà thờ được một chút, tôi chợt nhìn thấy xa xa có những cây hoa mộc lan. Tôi vội vã chạy ngay lại gần ngôi nhà đó... trước hết là không có chó! Tôi gõ cửa và một người đàn ông khoảng hơn 60 tuổi ra mở. Vẫn ổn... ông ấy chưa nổi điên, cũng không cầm theo cái gậy nào. Sau khi nghe tôi "trình bày hoàn cảnh", ông ấy mỉm cười: "Ta rất vui được giúp cháu!".
Nói rồi ông ấy lấy ra ngay một chiếc thang, bắc lên và cắt những bông mộc lan lớn và đưa xuống dưới cho tôi. Chỉ vài phút sau, tôi đã có một ôm hoa tươi đẹp tuyệt.
- Cảm ơn ông, ông đã cứu em gái của một cô dâu đấy ạ! - Tôi nói.
- Không - Ông ấy đáp - Cháu không hiểu đâu... Chính ta mới phải cảm ơn cháu.
- Về cái gì cơ ạ? - Tôi ngạc nhiên hỏi lại.
Vừa trèo xuống khỏi thang, người đàn ông vừa kể:
- Vợ ta vừa mất vài tháng trước... Bà ấy là người ta yêu thương nhất và cũng yêu thương ta nhất - Tôi thấy ông ấy lau nước mắt khi kể - Bây giờ ta còn lại có một mình. Suốt nhiều năm qua, lúc nào ta cũng cần bà ấy và bà ấy cũng cần đến ta. Nhưng bây giờ thì không ai cần đến ta nữa. Sau khi bà ấy mất, cũng chẳng ai đến thăm ta cả. Sáng nay, ta ngồi một mình và nghĩ: "Ai cần đến ông già 67 tuổi này? Ai thèm nhớ đến sự tồn tại của ta?". Và ta tự trả lời là "không ai cả". Nhưng đúng lúc đó thì cháu gõ cửa, và câu đầu tiên cháu nói với ta là: "Ông ơi, cháu cần ông giúp".
Tôi đứng há cả miệng ra nghe, không nói được lời nào.
Ông ấy mỉm cười:
- Cháu có biết ta nghĩ gì khi đưa cho cháu những bông hoa mộc lan này không?
- Không ạ.
- Ta biết rằng ta vẫn được nhớ đến. Có những người vẫn cần những bông hoa của ta. Có thể ta sẽ... mở một cửa hàng hoa nhỏ ở đây. Vườn sau của ta còn rất nhiều hoa đấy... Cháu nghĩ như thế có tốt hơn không?
Tôi quay lại nhà thờ, thấy trong lòng lấp lánh vui, không chỉ vì tôi đã kiếm được một ôm hoa tươi, mà còn vì biết rằng một cách vô tình, mình đã giúp được một người đang cô độc.
Tôi cứ nghĩ, vào ngày đám cưới của chị Patsy, nếu ai đó đề nghị tôi đi an ủi một người đau khổ, hẳn tôi sẽ nói: "Thôi nào, hôm nay là đám cưới của chị tôi, ngày trọng đại đấy! Chẳng có cách nào mà tôi lại đi giúp đỡ ai khác được đâu". Nhưng cuộc sống vẫn có cách của riêng mình, dù là qua những bông hoa héo, để làm nên những điều tình cờ nhưng kỳ diệu.

Định nghĩa một người cha

Một người cha là người cũng phải chịu những nỗi đau đớn và sợ hãi khi những đứa con của mình được sinh ra, nhưng lại không được dùng một chút thuốc giảm đau hay thuốc tê nào.

Một người cha không bao giờ là “người anh hùng” theo cách mà cô con gái nghĩ. Cũng không như hình ảnh thần tượng hoành tráng mà cậu con trai luôn tin. Và điều này đôi khi làm cho người cha lo lắng. Cho nên người cha luôn phải làm việc và cố gắng hết sức chỉ để làm cho con đường mà các con mình sẽ đi bằng phẳng hơn một chút.

Một người cha già đi nhanh hơn những người khác, vì họ phải đứng ở sân bay, hoặc sân ga, và vẫy tay chào tạm biệt những người con lên đường đi học xa. Và, trong khi người mẹ có thể khóc, thì người cha chỉ đứng đó và mỉm cười rạng rỡ… ở bên ngoài; dù bên trong đã buồn đứt ruột.

Một người cha phải chiến đấu hằng ngày, với công việc, với sự vội vã, mệt mỏi… Không phải lúc nào người cha cũng chiến thắng trong nhưng cuộc chiến đó, nhưng thực tế là họ không bao giờ bỏ cuộc.

Các hiệp sĩ luôn mặc những bộ giáp sáng lấp lánh, còn những người cha chỉ mặc quần áo bình thường, có khi chưa kịp là phẳng. Thế nhưng, có rất ít sự khác biệt giữa họ...

Điều gì sẽ làm bạn khóc?

Cũng giống với nhiều bạn bè cùng lớp, ở phần tự bạch trong quyển sổ lưu bút của tôi có một câu hỏi : Điều gì sẽ làm bạn khóc? Trong hàng trăm câu bộc bạch như “khi buồn, khi thất bại, khi bị đòn…” mà tôi từng đọc qua, lần nọ, tôi đọc được một câu trả lời khá lạ: Tôi khóc lúc tôi nhận ra mình làm những người thân yêu của mình phải khóc.

Ngày thơ ấu, các cậu nhóc vẫn hay tìm thấy niềm vui trong những hạt nước mắt của các cô bé. Một cái ngáng chân trên bậc cửa khiến cô bạn sấp mặt ngã dúi dụi, một cú giật bím tóc đau điếng, một lần chơi xấu đem hộp bút màu quý giá của cô bạn giấu kỹ dưới gậm bàn… Dường như tuổi mẫu giáo đã nghĩ rằng : Ai càng làm cho bạn khóc nhiều, người ấy càng được xem là mạnh mẽ và can đảm!

Lớn lên một chút, chúng ta biết chẳng hay ho gì khi làm nguời khác buồn. Thế nhưng, có những việc làm người khác rớt nước mắt lắm khi chúng ta không ngờ đến. Sợ muộn học, bạn phóng thẳng xe vào vũng nước, nước bắn tung lên, ố bẩn tà áo dài trắng mới tinh bạn gái nào tình cờ đi ngang qua. Một người tật nguyền di chuyển với dáng vẻ khác lạ, bạn mở to mắt quan sát, khẽ cười. Câu chuyện đồn thổi chưa rõ thật hư về một nhân vật nào đó, ta và bạn hào hứng rỉ tai nhau. Vì những chuyện vô tình như thế, có những hạt nước mắt lặng lẽ rớt xuống. Những hạt nước mắt mà tôi hay bạn không thể nhìn thấy.

Và rồi lớn lên nữa, chúng ta bắt đầu biết cách làm người khác đau. Cố ý, nhưng chúng ta đã biết cách làm điều ấy trong vỏ bọc kín đáo, chẳng lộ liễu như cú ngáng chân hay giật bím tóc nữa. Vì một nỗi giận dữ cần giải toả, tôi sẵn sàng thốt ra một lời mỉa mai cay độc với một người bạn học kém, yếu thế hơn mình. Những hờn dỗi, tủi thân vì hoàn cảnh gia đình khó khăn thua sút, khiến bạn một lần nào không kìm lòng, thốt ra tất cả những lời oán trách với bố mẹ. Nói xong, hết giận, có thể chúng ta quên ngay những lời vừa thốt ra. Nhưng những tổn thương tôi và bạn gây nên trong lòng người khác bằng lời nói tàn nhẫn thì rất lâu mới có thể bình phục.

Bạn biết không, ngày 17 tháng 10 vừa qua là ngày thế giới chung tay làm giảm nỗi đau. ở bệnh viện khắp nơi trên Trái đất này, các bác sĩ đang tìm những phuơng pháp chữa trị và phẫu thuật để bệnh nhân ít đau đớn hơn, thời gian bình phục ngắn hơn. Trong nhiều phòng thí nghiệm, các dược sĩ và các nhà hoá học đặt ra mục đích cụ thể: Tìm ra biệt dược giảm đau hiệu quả nhất cho con người. Những nỗi đau vì bệnh tật gây ra, y học chữa trị ngày càng hiệu quả. Vậy những nỗi đau âm ỉ vô hình, vì sự vô tâm hay nhẫn tâm do mỗi người chúng ta gây ra, sẽ được cứu chữa ra sao?

Tôi khóc, khi tôi nhận ra mình làm những người thân yêu của mình phải khóc. Phải chăng ở tuổi biết nghĩ, tôi khóc, vì tôi nhận ra mình là kẻ tàn nhẫn và vô tình. Khóc, để không lặp lại lỗi lầm. Khóc, để con tim mỗi người biến thành viên thuốc chữa đau khi biết nhích ra khỏi nhịp đập hờ hững vô tình quen thuộc.

Món quà lớn nhất

Nhà thơ nổi tiếng người Chilê Pablo Neruda kể lại câu chuyện về món quà lớn nhất mà ông từng nhận được...
Ngày nhỏ,Pablo là một cậu bé cô độc và buồn bã,không có anh chị em,cũng chẳng có bạn bè.Một hôm ,Pablo đang chơi một mình trong vườn thì chợt phát hiện ra dưới chân hàng rào bằng gỗ kín mít phía sau nhà lại có một cái lỗ.Thấy rất lạ,nên hôm nào Pablo cũng chơi quanh quẩn gần cái lỗ đó,thậm chí có khi còn hỏi to xem có ai ở bên kia hàng rào không.Nhưng chẳng có tiếng trả lời.
Bỗng nhiên,một hôm,khi Pablo đang chơi ở sau nhà thì có một bàn tay bé xíu thò qua cái lỗ ở hàng rào.Rồi cũng bất ngờ như lúc đầu,bàn tay bé xíu đó rụt ngay lại,để lại trên mặt đất một con cừu đồ chơi nhỏ bằng nhựa.
Pablo chạy ngay vào nhà và mở ngăn kéo,lấy ra món đồ chơi mà cậu yêu thích nhất-một quả thông khô rất to.Cậu nhấc lấy con cừu,rồi đặt quả thông xuống chỗ đó.Bàn tay kia lại xuất hiện,cầm lấy quả thông.Còn Pablo thì chạy vào nhà,cùng với con cừu đồ chơi.
Qua rất nhiều năm,kể cả cho đến khi trở nên nổi tiếng,Pablo Neruda vẫn giữ con cừu nhựa như một trong những món đồ mà ông yêu quý nhất.Không phải vì giá trị của con cừu,mà là món quà khi biết rằng mình được quan tâm,bởi ít nhất một người nào đó.đó là món quà lớn nhất trong cuộc sống.
Pablo Neruda kết thúc câu chuyện :"Lần trao đổi quà bé nhỏ và bí ẩn đó mãi mãi ở trong tâm trí của tôi,sâu sắc và bền vững".

Thứ Năm, 24 tháng 7, 2008

Cái đuôi hạnh phúc


Một lần ,có một chú mèo nhỏ cứ đuổi theo cái đuôi của mình.Chú mèo cứ đuổi mãi,đuổi mãi,và tất nhiên,không thể túm được cái đuôi.Một bác mèo già hơn đi qua,đứng nhìn một lúc rồi hỏi:"Này,mèo con,sao lại cứ đuổi theo cái đuôi của mình thế?" Mèo con đáp:"Cháu nghe nói là có hạnh phúc ở trong cái đuôi,cháu cần phải bắt được nó" Bác mèo già đứng nhìn một lúc nữa,rồi nói:"Bác cũng từng đuổi theo cái đuôi của mình và cho rằng bác sẽ tìm thấy hạnh phúc ở đó.Nhưng rồi bác nhận ra rằng bác không cần phải đuổi theo nó,vì bác đi đâu nó cũng tự động đi theo. Rồi bác mèo già đứng dậy và bỏ đi,với cái đuôi lúc lắc theo sau.

Cú bông


Hồi tôi lên tám,mẹ tôi mất.Tôi không khóc chút nào,nhưng mọi thứ quanh tôi bỗng dưng như bị tắt hết âm thanh và tẩy xóa mất sạch màu sắc.Suốt ngày,tôi ngồi trong nhà,học bài,đọc truyện tranh,chơi một mình với vài món đồ chơi cũ.Ba đưa tôi đến bệnh viện.Ngoài chứng trầmcảm ,bác sỹ còn phát hiện tôi bị cận thị và có nguy cơ còi xương.Tôi phải đeo cặp kính dày.Phải uống sữa.Phải phơi nắng.Người lớnlo lắng:"Tí Trụi này,tại sao con không bao giờ cười.Tại sao con không nổi giận,dù chỉ là một tẹo thôi?"Tôi im lặng,rúc đầu vào quyển sách.
Một sáng,có tiếng chân đá mạnh vào cổng.Tôi mở ô cửa tí xíu.Một con nhóc trạc tuổi tôi,mắt trợn tròn xoe,khệ nệ ôm trước ngực mấy trái táo đỏ tươi.Nó hét váng lên:"Nhà Cú Bông mới chuyển về kế bên nè.Má Cú Bông kêu mang sang cho mày.Lấy không?"Tôi lắc đầu.Hồi lâu sau,cổng nhà tôi lại rung lên.Con nhỏ vẫn đứng nguyên chỗ cũ,tôi đành phải nhận những món quà.Khi tôi quay vào ,bỗng nó túm lưng áo tôi,hừ mũi:"Bộ mày không biết nói hả?""Ờ,thì cảm ơn!"-Tôi lí nhí.Lâu lắm rồi,tôi mới lên tiếng,lại với một con nhóc lạ hoắc lạ huơ.
Cú Bông đập cổng nhà tôi bất kể giờ nào,bắt buộc tôi phải đánh bạn với nó.Bắt đầu là chơi cờ vua.Cú Bông chơi kém tệ,nhưng nó lại không chịu thua trận bao giờ.Mỗi lúc sắp bị tôi ăn quân,nó ngoác miệng vu tôi ăn gian.Tôi lẳng lặng chơi lại từ đầu,không buồn cãi vã làm chi.Tuy nhiên,nhỏ Cú Bông tháu cáy ghê gớm,cuối cùng,tôi cáu kỉnh gạt phăng bàn cờ:"Không thèm chơi với mày nữa!"Thật không ngờ,con nhỏòa khóc,la to thấy ớn!Tôi đành xuống nước:"Nín đi!Nín đi mà!"Nhỏ bạn bỗng nín thật,nhìn tôi qua làn nước mắt:"Tí Trụi lấy xe đạp ra tập với Cú Bông,nghen!"
Nắng hè chói chang,tôi dắt cái xe lênh khênh trên vỉa hè,vụng về ngồi đằng sau,dùng chân giữ cân bằng cho nhỏ Cú Bông rướn người đạp xe.Rồi tới phiên tôi phải tự điều khiển,chở Cú Bông.Một bữa,loạng choạng,tôi ngã lăn ra vỉa hè.Mẩu đá răm sắc nhón cứa vào trán tôi,máu chảy tràn xuống mắt.Cú Bông hoảng hồn dắt tôi vào nhà.Nó lau vết thương,băng bó cho tôi thật dịu dàng.Bỗng dưng nước mắt tôi chảy ra.Cú Bông rụt tay:"Tí Trụi đau hả?"Tôi lắc đầu:"Không mày băng tiếp đi!".Nhắm mắt lại,tôi ngỡ như bàn tay mẹ đang ở rất gần.
Hè,Cú Bông đi Hà Nội.Nó chạy sang nhà tôi,chia tay.Tôi tái nhợt:"Mày đi luôn,phải không?" Nhỏ bạn cắm cổ phóng luôn.Tôi lại lặng lẽ đọc truyện,chơi điện tử.Nhưng tai luôn lắng nghe,chờ tiếng chân ai đá vào cánh cổng.Chờ đợi rất lâu,đến lúc tôi không còn mong ngóng nữa,Cú Bông đột ngột trở về.Nó không đập cổng,mà lỉnh vào sân,đột ngột thò đầu nhìn tôi qua cửa sổ,mỉm cười:"Tao về nè!"Mừng quá,tôi chỉ biết nói khẽ:"Vậy mà tao tưởng mày bỏ tao đi luôn..."Mắt Cú Bông mở to:"Tao ra thăm ông bà rồi phải về chứ.Làm sao tao để Tí Trụi một mình được!"
Lúc mất đi một tình thương yêu,bạn đơn độc,đau yếu,ngỡ rằng bị bỏ rơi.Nhưng bạn biết không,ở đâu đó,vẫn sẽ có một trái tim sẵn lòng mở ra,thương mến chào đón bạn.Giống như cô bạn Cú Bông đã đến với tôi ngày ấy.

Phía sau những sinh linh không được thành người

Tôi quen biết và được làm bạn với chị khi chị đang mang thai được 2 tháng. Chị là một người phụ nữ xinh đẹp, khôn khéo, biết vun vén gia đình. Chồng chị là một công nhân viên chức khá chăm chỉ và yêu vợ. Đáng lẽ chị đã có một gia đình rất hạnh phúc nếu ông trời không bắt chị lận đận như thế trong đường con cái. Chị lấy chồng đã 5, 6 năm, đã 3, 4 lần mang thai nhưng không lần nào thai nhi sống quá được 3 tháng. 3 tháng - nó như một cái mức án tử hình, mà mỗi lần mang thai chị đều lo lắng chờ đợi từng ngày để vượt qua cột mốc đó. Chị chạy chữa đã nhiều, vào Nam ra Bắc, thầy này thuốc nọ kiên trì nuôi nấng niềm hi vọng mong manh.
Hinh ảnh: Devianart
Hinh ảnh: Devianar

Và lần này chị lại mang thai, khấp khởi mừng, khấp khởi lo. Cái thai mới được 2 tháng, vòng eo thon nhỏ vẫn chưa thay đổi, mỗi ngày chị uống một bát thuốc nam dưỡng thai và tẩm bổ nhiều thứ thức ăn bổ dưỡng khác. Chị nghén chua, nên mỗi lần tới thăm chị tôi đều được nhấm nháp tí khế, tí xoài chua chấm muối cùng chị và ngồi nghe chị tâm sự trăm thứ chuyện đàn bà.

Rồi cái thai cũng vượt qua cột mốc 3 tháng, bụng đã tbắt đầu lùm lùm, chẳng kể cũng biết chị vui mừng như thế nào. Chị đã bắt đầu nghĩ đến chuyện sẽ chăm con thế nào, dạy con ra sao, đã bắt đầu lo mua sắm đồ chờ đẻ.

Chị đi khám thai liên tục, có khi một tuần 1 lần, và vui mừng thông báo cho tôi con chị là bé gái. Con gái cũng được, con gì cũng được, miễn có con.

Rồi cũng đến khi bụng chị to vượt mặt, đi lại đã nặng nề, cũng như những bà mẹ khác, chị chờ đợi đến ngày chuyển dạ. Tôi đến thăm chị được 1 lần trước ngày chị sinh, lúc đó chị nói với tôi còn 1 tháng nữa thì đến ngày dự kiến. Trông chị như đã là một bà mẹ, với hàng trăm thứ tã lót, quần áo sơ sinh chị vừa xin vừa mua về. Mọi thứ đã được sắp đặt để chờ đợi một đứa bé chào đời.

Sau hôm tôi đến thăm chị được vài ngày thì chị đẻ, tức là chị sinh non một bé gái hơn hai cân. Cháu bé sinh ra không có hậu môn và bị bệnh tim bẩm sinh, được chuyển ngay sang viện Nhi điều trị. Cháu sống được gần 2 tuần thì mất.

Khi việc mai táng đã xong xuôi, tôi mới lại đến thăm chị, chị chuyện trò với tôi trong nghẹn ngào nước mắt và những cơn nấc cố kìm nén. Chị kể về con gái chị, phân trần nó giống chị hay giống anh ấy.

Bẵng đi một thời gian không gặp nhau, chỉ chuyện trò qua mạng và điện thoại, rồi bất chợt tôi được tin chị và chồng đã vào Sài Gòn. Họ tiếp tục đi tìm hi vọng, tôi phục chị vô cùng, phục chồng chị bội phần. Nếu là tôi chưa chắc tôi đã đủ niềm tin để hy vọng như chị.

Đó là chuyện từ hai năm trước, và giờ đây khi đối diện với những thai phụ trong phòng KHHGĐ, họ lại làm tôi nhớ đến chị.

Trước mặt tôi, một phụ nữ đã trung tuổi dáng vẻ quê mùa tới viện Sản để "loại bỏ" thai nhi 6 tuần đã chết lưu trong bụng mẹ. Chị cũng là một người phụ nữ bất hạnh, đây đã là lần thứ 2 chị phải covac để loại thai chết lưu. Chị nói với tôi trong cay đắng, "người ta đau đớn để đổi được đứa con, còn mình..."

Người thứ 2 trước mặt tôi là một cô gái 19 tuổi, đang là sinh viên một trường Đại Học, cô tới đây để phá bỏ cái thai 5 tuần tuổi. Cô gái ngượng ngùng cúi gằm khuôn mặt trẻ măng, cả người run lên bần bật vì lo sợ.

Họ khác nhau hoàn toàn, cả về hoàn cảnh, tâm trạng, chỉ giống nhau có một điểm: họ đều là phụ nữ. Mà phụ nữ, như một văn hào đã nói, rung động, yêu, hi sinh và đau khổ, 4 từ ấy luôn đúng với cuộc đời của họ.

Tôi nhìn cô gái 19 tuổi ấy, không như những người khác nhìn cô với ánh mắt kì thị và xăm soi, ai cũng có quyền được sống và chọn lựa cách sống của riêng mình. Vậy mà tại sao lại bắt một con người phải chết?

Đành rằng đứa bé ấy nếu được sinh ra sẽ chịu nhiều đau khổ lắm, thiệt thòi lắm, sẽ không có được đầy đủ tình yêu và sự dưỡng dục của gia đình. Nhưng có sao... được sinh ra đã là một niềm hạnh phúc.

Ví dụ anh thích em

Đó là sự thật không thể chối cãi được rồi. Vì sao à? Bởi...

Trước khi quen anh, ý nghĩ đầu tiên của em khi ngủ dậy là: "Lại muộn học rồi". Còn bây giờ là: "Cầu trời mọi điều tốt đẹp đến với anh ấy hôm nay".

Trước khi quen anh, ý nghĩ cuối cùng của em trước khi ngủ là... chẳng kịp nghĩ thì đã ngủ khì mất. Còn bây giờ, hết quay trái, quay phải, hết tắt điện đi rồi lại bật điện lên chỉ vì phải đánh vật với câu hỏi mà em biết thừa chả bao giờ có câu trả lời: "Trong giấc mơ anh, có em... không?"

Trước khi quen anh, ngày nào em cũng than vãn vài chục lần câu "cuộc đời thật buồn bởi em chẳng có nổi một lý do nào để buồn". Bây giờ, thì em không thể hét nổi nữa bởi em đã tìm được hàng vạn lý do... Chẳng hạn... có lẽ mạng bị lỗi nên tin nhắn đến muộn. Nghe thì cái lý do này thật vô lý nhưng anh cứ thử thích em đi, anh sẽ biết ngay là em nói sai hay nói đúng.

Thế ví dụ... anh cũng thích em đi. Thì sao nhỉ? Chỉ ví dụ thôi nhé:

Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, thì thể nào em cũng cười rất nhiều cho mà xem. Trên đời làm gì có ai buồn khi người mình thích cũng thích mình cơ chứ. Cuộc sống sẽ tràn ngập niềm vui. Chẳng phải những niềm vui còn được mang tên là "hạnh phúc" đó sao?

Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, thì thể nào em cũng dịu dàng đi cho mà xem. Em sẽ chẳng bao giờ chí choé, cãi nhau ầm ĩ với mấy thằng bạn nữa, sẽ nói năng thật nhỏ nhẹ. Anh không tin em làm được đúng không? Thế thì phải thử mới biết được chứ.

Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, lúc anh buồn có thể em sẽ chẳng làm cho anh vui lên được. Nhưng em có thể buồn cùng anh đấy. Mà một người buồn thì thật... chán. Hai người buồn chắc hẳn sẽ... vui hơn. Anh có tin vào điều ấy không? Nếu không thì cũng phải thử mới biết được.

Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ là ví dụ thôi, có thể anh thấy lắm lúc em nói nhiều kinh khủng. Nhưng vào lúc anh muốn có một người lắng nghe, thì em vẫn có thể ngồi cạnh anh im lặng. Có thể, em sẽ chẳng làm được gì cho anh cả. Nhưng: I'll be there for you, this five word I swear to you . Anh lại không tin à? Thế thì anh hãy một lần... thử đi. Anh sẽ biết kết quả ngay mà.

Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ là ví dụ thôi ấy, có thể như anh thấy đấy - em là một con nhóc rất bình thường đôi khi còn ngốc nghếch nữa. Nhiều cái chẳng biết gì. Tại anh rất là thông minh. Nhưng nếu một lúc nào đó anh cảm thấy mệt mỏi... thì em sẽ dắt anh đến một nơi mà em đảm bảo chẳng có ai biết đâu. Một nơi không có nỗi buồn, không có điều gì khiến con người phải mệt mỏi. Thể nào anh cũng nghĩ em nói phét cho mà xem. Anh cứ thử... thích em đi, rồi anh sẽ biết em nói dối hay nói thật.

Và cuối cùng... nếu anh thích em, không ví dụ đâu nhé! Đang nói thật đấy. Thì em rất muốn nói với anh một điều, một điều mà khi nào ví dụ thành sự thật em sẽ nói cho riêng mình anh nghe.

Cứ cho đi mà chẳng cần nhất thiết được nhận lại.
Cứ hy vọng đi để rồi có thể phải thất vọng.

Chẳng phải "có một việc để làm - có một điều để hi vọng - có một người để chờ đợi" đã là hạnh phúc rồi đó sao.

Mẹ sinh con gái

Mẹ sinh con ra trong bao nhiêu đắng cay và tủi cực. Con, một sinh linh bé nhỏ với trái tim thoi thóp tồn tại trong cơ thể mẹ, con đã mang lại gì cho mẹ? Sự cam chịu và đau đớn.

Con là đứa trẻ bất trị ngay từ khi còn nằm trong bụng mẹ, nhiều lần mẹ tưởng con không còn trên cõi đời này nữa, nhưng không, con bướng bỉnh không chịu đầu hàng số phận. Con đã sống, sống để tiếp tục đấu tranh với cuộc đời. Mẹ truyền cho con nghị lực ấy ngay từ khi con còn nằm co quắp trong bụng mẹ.

Mẹ đã khóc rất nhiều vì sinh con là con gái, không phải vì mẹ thích con trai mà mẹ sợ con sẽ lại có một cuộc đời đàn bà đau khổ như mẹ, hoặc của những người đàn bà đau khổ khác.

Nhưng con không thế, con mạnh mẽ khóc oà bệnh viện dù lúc bây giờ con chỉ nặng có 2,1 kg, con mạnh mẽ giương đôi mắt ngước nhìn cuộc đời bao la, nơi mà con sẽ bước chân vào bao nhiêu con đường cả gập ghềnh sỏi đá, cả lụa là gấm vóc. Con chọn cho mình con đường riêng để đi nhưng con sẽ không bao giờ dừng lại cho dù nó gập ghềnh đến đâu đi chăng nữa, con sẽ đi tiếp mẹ ạ.

Com ốm yếu, suốt ngày bệnh tật nên khi mẹ ốm cũng không dám uống thuốc, chỉ để dành cho con. Năm con lên 2, tối ngày nằm mê mệt trong bệnh viện, còn mẹ lại khóc. Mẹ thương một sinh linh bé nhỏ đã hình thành từ máu mẹ, từ nhúm ruột của mẹ, một phần cơ thể của mẹ đang sắp dời bỏ mẹ mà ra đi. Hàng xóm đến thăm con mang thêm hương hoa, họ đến tạm biệt con trước khi con rời khỏi cõi đời. Bố thức ba đêm thâu ôm con trong tay sợ con đi mà không có bố bên cạnh, mẹ ra chợ mua cho con bộ quần áo mới để con đi khỏi rách nát. Nhưng con không chết mà ở lại trên cõi đời với bố mẹ.

Thế đấy, con ở lại để học cách làm đàn bà từ mẹ.

Năm con lên 6, con chứng kiến sự đau khổ tột cùng của mẹ với cái gọi là "mỗi cây mỗi hoa", trong đầu óc nhỏ bé của con in đậm những tháng ngày đầy giông gió của gia đình mà mẹ phải đương đầu ra gánh chịu. Lúc ấy mẹ mới ngoài 30 mà trông xơ xác như con chim sẻ trong cơn bão tố. Con thương mẹ nhưng một đứa trẻ như con chẳng làm gì được để giúp mẹ, con cứ ngây ngô nhìn mẹ quay cuồng.

"Dòng sông có lúc đục lúc trong" - cuộc đời có phải lúc nào cũng tối tăm, mẹ vẫn nói vậy, con học được một nghĩ lực sống mãnh liệt từ mẹ.

Con theo bố mẹ bước tiếp trên chặng đường đầy giông gió ấy để lớn lên và quan trọng hơn để học cách trở thành con người với đúng nghĩa của nó.

Nhà nghèo đói ăn, người ta thuê mẹ dọn chuồng lợn và trả công 2 cái bánh rán, mẹ đã không ăn mà mang về chia cho hai chị em mỗi đứa một cái. Hai chị em con đã được cuộc sống nhọc nhằn của bố mẹ nuôi lớn, nên chúng con biết thế nào là giá trị của đồng tiền, thế nào là giá trị của cuộc sống.

Mẹ dạy con bài học: Con chim sẻ có cái dạ dày nhỏ xíu, chẳng ăn được bao nhiêu nhưng nó vẫn nhảy lích chích suốt một ngày để kiếm ăn, con người cũng vậy, tay làm hàm nhai, tay quai miệng trễ. Chúng con đã học cách lao động từ khi còn rất nhỏ tuổi, cho dù nhà mình tuy thiếu thốn về vật chất nhưng hạnh phúc dư thừa trong từng xó bếp.

Đến tuổi đi học, mẹ cho con đi học tiếng Anh mặc dù cho người đời chê cười: Học tiếng Anh để làm gì? Sau này đi đạp xích lô hay bán đậu phụ thì cần gì tiếng Anh. Mẹ đã dẫm đạp lên bao nhiêu sỏi đá để đưa con lên con đường bằng phẳng. Con đã không phụ lòng mong mỏi của mẹ, con đang bước trên con đường mà mẹ đã trải không bằng lụa là gấm vóc mà chỉ có mồ hôi và nước mắt của mẹ.

Khi con lớn lên, mẹ dạy con cách đi bằng hai bàn chân chứ không được quỳ bằng đầu gối, con buộc phải học cách ngẩng cao đầu trước kẻ khác. Cho dù kẻ ấy là ai đi chăng nữa thì mình vẫn luôn luôn là mình, trong mình luôn luôn tồn tại cái "Tôi". Những kẻ đi bằng đầu gối sẽ không bao giờ ngẩng mặt lên với thiên hạ được, cho dù tiền đầy trong túi nhưng vẫn bị người đời coi khinh. Con tiếp thu bài học ấy và sử dụng nó một cách hiệu quả, ngay cả bây giờ hàng ngày con vẫn phải dùng đến nó.

Mẹ luôn nói, mẹ nâng niu con trong lòng bàn tay, một bàn tay thì đầy, hai bàn tay thì vơi mà bỗng nhiên con như con chim sẻ vụt bay ra khỏi đôi bàn tay ấy. Mẹ khóc rất nhiều khi thấy con một mình chống chọi với bao giông bão cuộc đời rồi thở dài: Rồi con cũng sẽ lại như mẹ mà thôi. Nhưng con không thế, con học được cách làm đàn bà từ mẹ nhưng con không muốn trở thành một người đàn bà như mẹ, luôn nhẫn nhục chịu đựng, chịu đựng kể cả những cái không phải của mình. Con không thế, con biết đấu tranh vì mình chứ không vì người khác.

Khi ở bên mẹ con không biết để dành những tình thương yêu của mẹ nên khi xa mẹ rồi con mới thấy thiếu thốn đến như vậy. Nhưng mẹ ạ, con như một cánh hoa của cây bồ công anh, có bay xa con mới trở thành một cây khác được, nếu mãi ở bên mẹ con sẽ không bao giờ có thể nở hoa. Mẹ đừng lo cho con, tuy con không bao giờ trở thành người lớn trong mắt mẹ nhưng con đủ lớn để tự lo cho bản thân mình.

Con không buồn khi con sinh con gái bởi vì con biết con gái con sẽ có cuộc đời khác con như con khác mẹ.

Thứ Tư, 23 tháng 7, 2008

Thời kỳ khó khăn


Trên bàn học tôi có một cái vỏ lon Coke màu đỏ.Đó chỉ là một chiếc vỏ lon vô danh,không gắn với một kỷ niệm cụ thể.Nhưng với tôi nó là một lời nhắc nhở nho nhỏ về cuộc sống.
Năm tôi khoảng 9-10 tuổi,nhà máy của bố tôi giảm biên chế và bố bị thất nghiệp.Bố mẹ tôi phải xoay ra đi làm thuê công nhật để nuôi cả gia đình,bữa nay lo bữa mai,cuộc sống hết sức khốn khó.Anh em tôi đều còn quá nhỏ,chẳng thể giúp được gì cho bốmẹ.Chúng tôi phải tằn tiện tối đa,và mỗi ngày đều hy vọng ngày mai sẽ là một ngày mới,bố mẹ kiếm được việc làm và cả nhà có cái gì đó để bỏ vào nồi.Cuộc sống gần như xoay quanh những lo toan bé nhỏ nhất.
Tôi phát hiện ra mình có một đôi mắt "chim ưng"-phát hiện nhanh nhất những cửa hàng có biển "giảm giá" để về cấp báo cho mẹ,vì tôi thích ánh mắt nhẹ nhõm và vui vẻ của mẹ khi mua được đường hoặc bánh mỳ với giá giảm 50% hoặc khi mua một thứ thì nhận được phiếu giảm giá cho lần mua sau.
Một lần ,trên đường đi học về,nghĩ về món đậu hầm mà mẹ hứa sẽ có trong bữa tối,tôi vui chân đá phốc một chiếc vỏ lon,vẫn bị vứt rải rác ở những gốc cây và cả trên hè đường.Và một ý tưởng chợt nảy ra.Nếu đem bán lại những vỏ lon đó cho cửa tiệm tái chế,tôi có thể kiếm được 10 xu cho mỗi chiếc.Tôi liền nhặt những vỏ lon cho vào cặp,còn lại thì ôm chúng đem giấu vào bụi cây bên đường để ngày maitới lấy tiếp.Từ lần đó trở đi,một hai chiếc túi nilon trở thành thứ không bao giờ thiếu trong cặp sách của tôi,tôi dùng chúng để đựng những vỏ lon mà tôi nhặt trên đường đi học về.Đem bán chúng,có ngày tôi mua được một bình sữa cho em,có ngày còn mua được cả một khúc bánh mỳ rất lớn cho cả nhà.
Mỗi ngày tôi đều tính xem mình kiếm được bao nhiêu xu,và cuối tuần thì tính xem mình đã giúp mẹ được những gì.Nhưng vui hơn cả là tôi thay đổi.Tôi cảm thấy mình "làm được việc",chắc chắn có tương lai và tự tin hơn là mình có thể kiếm sống giúp gia đình.
Đó là câu chuyện của nhiều năm trước.Đôi khi bố mẹ vẫn nhắc lại ,hơi có phần ân hận vì đã để tôi phải thiếu thốn và lo toan quá sớm.Nhưng tôi thì không hề nghĩ vậy,tôi vẫn cho rằng thời kỳ khó khăn đó chính là khi ở bên trong tôi trưởng thành nhanh nhất,mạnh mẽ nhất những tố chất tạo nên con người tôi sau này-lòng tự hào về bản thân,sự kiên cường trước khó khăn,sống đầy hy vọng vào cả những lúc tuyệt vọng.
Tôi vẫn hằng tin rằng những khó khăn trên đường đời chỉ là để chúng ta mạnh mẽ hơn,đủ sức gánh vác những trọng trách của một CON NGƯỜI.

Chẳng có gì thay thế được anh...

Chỉ cần anh chưa từng xuất hiện trong cuộc đời em, em sẽ không yêu anh nữa...

Anh à, hôm nay là thứ 7 đấy. Anh đang làm gì anh nhỉ? Nếu không phải đi chơi với em, anh sẽ làm gì ngày thứ 7 này? Em cũng không biết vì chưa bao giờ như thế cả. Anh cũng không cho em quyền được biết nữa. Anh muốn em đừng nhớ đến anh nữa, anh xóa tên mình trong điện thoại của em. Nhưng em đâu cần lưu danh bạ mới nhớ được số của anh? “Thuê bao…”. Em tắt máy. Ra thế. Anh biết là em sẽ nhớ số anh mà, nên anh đã thay số rồi. Anh muốn xa em thật sao?

Lại mưa rồi này. Nhưng mà mưa nhỏ thôi, em vẫn đạp xe trong mưa. Mà mưa táp vào mặt em rồi, cả vào mắt em nữa. Mắt em lại ướt rồi. Không phải em khóc đâu, là mưa đấy, thật mà. Em đã hưa với anh sẽ không khóc nữa, em hứa là em sẽ làm mà. Anh nói chỉ là mắt buồn của anh thôi, phải là mắt vui với những người khác. Em làm theo, nhưng không hiểu gì? Sao hôm nay đường nhiều đôi thế? Cô gái nào cũng rạng rỡ thế? Chỉ có em là một mình thôi. Sao em lại nhớ anh nhiều thế này?

Anh nói em quên anh đi. Anh cũng nói em là cô gái tốt và em còn xứng đáng được hưởng những hạnh phúc và niềm vui nữa. Vậy sao anh lại bỏ em? Anh nói em rất tốt cơ mà. Nếu em xứng đáng được hưởng hạnh phúc sao anh không ở bên em? Sao không là người đem đến cho em niềm hạnh phúc ấy?


Mãi mãi yêu anh...

Anh đã nói mình chỉ chia tay khi nào em hết yêu anh. Còn anh mãi mãi, mãi mãi vẫn sẽ yêu em. Em đã từng ngập tràn hạnh phúc vì những lời yêu thương ấy. Và tình yêu của em, chưa bao giờ vơi đi chứ đừng nói là chấm hết. Vậy thì sự thật này, là sao?

Anh bắt em phải quên anh ư? Anh nói em sẽ hạnh phúc hơn nhiều khi ở bên một người có thể chăm lo cho em nhiều hơn anh có thể ư?

Chỉ cần anh làm cho mùa xuân không còn mưa phùn nữa, để cho những hạt mưa đừng đọng đầy trên tóc em, lung linh. Để em đừng nhớ ra rằng anh từng hôn vào mái tóc ướt hơi mưa ấy.

Chỉ cần anh làm cho mùa hạ không còn sấm sét. Để em đừng sợ hãi mà nhớ rằng có một người hoặc luôn ở bên em, hoặc luôn gọi cho em và thì thầm rằng : “Đừng sợ, anh đây mà”.

Chỉ cần mùa thu chẳng còn lá vàng rơi. Để em quên mất chiếc lá rơi vào giỏ xe trong ngày trước khi thi tốt nghiệp. Anh đã ép chiếc lá ấy vào trang vở, nói với em rằng bất kỳ ai có chiếc lá vàng rơi vào giỏ xe sẽ là người may mắn. Em đã tự tin lắm trong kỳ thi khó khăn ấy, anh biết không?

Chỉ cần mùa đông không còn lạnh giá nữa. Đế bàn tay em khỏi tê cóng. Để em khỏi nhớ đến tê lòng một bàn tay ấm nóng luôn giữ chặt tay em, truyền lấy cho em hơi ấm của mình.

Chỉ cần anh chưa từng xuất hiện trong cuộc đời em, em sẽ không yêu anh nữa....

Anh thân yêu. Nếu anh làm được như thế, em sẽ hết yêu anh. Nhưng nếu không thì anh hãy quay về bên em nhé... Mọi thứ chẳng thể nào thay thế được anh đâu...

Thứ Ba, 22 tháng 7, 2008

Nắm tay em thật chặt anh nhé!


Nếu đã lỡ buông tay em ra, thì hãy nắm tay em chặt hơn trước, nhé anh…

Này anh!

Nắm tay em chặt nhé…

Để em biết anh vẫn yêu em và không muốn vuột mất em ra khỏi cuộc đời anh. Và để em biết em đã thuộc về anh, đã được anh níu giữ và ôm ấp trong tim. Nắm tay em chặt, để em không bị gió cuốn đi, không bị sóng xô ra ngoài xa mãi, và mãi mãi ở bên anh…

Nắm tay em chặt nhé…

Để khi những giọt nước mắt em rơi thì trái tim em vẫn cảm thấy ấm áp vì có anh bên cạnh, hơi ấm từ bàn tay anh nhắc em nhớ rằng em không bao giờ phải chống chọi một mình trong cơn bão. Nắm tay em chặt, và nâng đỡ em dậy khi một chút chới với làm em mất thăng bằng và vấp ngã trong cuộc sống, anh nhé…

Nắm tay em chặt nhé…

Để em có thể bước cùng anh qua mọi nẻo đường, để anh dắt em chạy trên những cánh đồng lộng gió. Để ta không lạc mất nhau giữa đường phố xô bồ. Nắm tay em chặt, và ta mãi đi chung một con đường…

Nắm tay em chặt nhé…

Để em gục đầu vào vai anh ngủ thật sâu và thật lâu, để em cảm thấy bình yên vì đã tìm được một bến đỗ cho riêng mình. Nắm tay em chặt, để khi nhắm mắt thì trong giấc mơ em vẫn có thể nhìn thấy anh…
Này anh!
Có khi nào anh muốn buông tay em ra?

Có khi nào anh cảm thấy mệt mỏi và muốn đi tìm một hạnh phúc mới khi những tình cảm trong anh dành cho em không đủ lớn để tiếp sức bàn tay anh nắm chặt lấy tay em nữa… Thì anh có thể buông tay em ra và đi tìm hạnh phúc mới cho riêng anh, dù hạnh phúc đó không phải là em…

Có khi nào anh muốn nắm chặt tay em một lần nữa?

Nếu anh buông tay em khi tình yêu trong hai ta vẫn còn đậm sâu, thì một ngày nào đó anh sẽ quay về nhé... Quay về và nắm chặt tay em một lần nữa...

Vậy anh à…

Nếu đã lỡ buông tay em ra, thì hãy nắm tay em chặt hơn trước, nhé anh…


Thứ Hai, 21 tháng 7, 2008

Lũ trẻ đã lớn


Lũ trẻ không phải lúc nào cũng tới nói thẳng với chúng ta,bố mẹ chúng,là chúng đã qua tuổi ấu thơ rồi.Thay vào đó,chúng có những cách nho nhỏ rất láu cá để nhắc chúng ta rằng"bọn con đã lớn",nhưng những cách thức bất ngờ đó cũng thể hiện rất rõ ràng chúng chưa hoàn toàn là " người lớn".
Ví dụ,khi Tom 17 tuổi,nó xin được việc làm thêm ở một siêu thị.Công việc này đòi hỏi Tom phải dậy từ 4h sáng để lau dọn trước giờ siêu thị mở cửa.Tôi luôn cảm thấy"tội lỗi"vì không chuẩn bị kịp bữa sáng cho nó.Nhưng nó cứ khăng khăng rằng nó không muốn ăn sáng,thực ra,tôi nghĩ nó không muốn tôi phải dậy sớm cùng nó làm gì.
Một buổi đêm,vì quá thương Tom,tôi dậy làm bánh gato cuốn để nó ăn sáng trước khi đi làm.Tôi xếp bánh vào một chiếc hộp nhựa và đặt vào một chỗ dễ thấy trên giá bếp.Nhưng khi trở lại giường ngủ,tôi cứ băn khoăn không biết Tom có để ý thấy cái hộp không,và nếu có nhìn thấy,thì liệu nó có đủ nhanh trí (và tò mò) mà mở ra lấy bánh ăn hay không.Thế là tôi lại xuống bếp,viết chữ"Bánh gato cuốn" lên một cái nhãn ghi rồi dán nó vào cái hộp nhựa.Sáng hôm sau,khi tôi dậy,tôi thấy trên cái lò nướng có một cái nhãn ghi "Lò nướng" và trên ấm nước có nhãn ghi "Nước lọc".
Nhớ lại những kỷ niệm như vậy,bao giờ tôi cũng nhớ đến cả mảnh giấu nhắn cỉa hai đứa con gái tôi hồi chúng học trung học-như một câu chuyện về quá trình "sắp trưởng thành"của nó.
Hồi ấy,có lần,vợ chông tôi đi du lịch vào cuối tìân,để hai cô con gái lớn ở nhà trông một cậu em trai và một cô em gái học cấp 1.
Như bản năng tự nhiên,tôi để lại một tờ giấy liệt kê một danh sách dài những lời nhắc nhở:Hâm nóng bữa tối,tắt lò vi sóng,tắt TV,thuyết phục Tom mặc quần áo sạch đi học,không rủ bạn bè đến liên hoan trong lúc bố mẹ vắng nhà...và đủ các chuyện khác.
Khi vợ chồng tôi trở về nhà vào sáng thứ hai,bọn trẻ đã đi học cả,nhưng chúng dán một tớ giấy nhắn to tướng lên tủ lạnh,ghi:
"Mẹ yêu quý!
-Mẹ nhớ dọn vali và sắp xếp lại quần áo từ trong vali vào tủ.
-Mẹ nhớ chuẩn bị bữa tối cho chúng con vào lúc 6h
-Mẹ nhớ gọi điện cho hiệu giặt là
-Mẹ nhớ chuẩn bị sẵn quần áo sạch để mai Tom mặc đi học
-Mẹ nhớ đừng để Sam chạy vào vườn nhà bác Corbins(Sam là chú chó của nhà chúng tôi,còn Corbins là nhà hàng xóm).
-Mẹ nhớ làm cho bọn con ít bánh quy,nhưng đừng cho dừa
-Mẹ đừng nói chuyện điện thoại quá nhiều,vì bọn con có thể cần gọi điện về nhà nhờ mẹ mang cho bọn con thứ gì đó nếu chúng con quên
-Mẹ đừng giặt áo của Kathy,nó thích vẽ lên áo kiểu như vậy đấy.
-Mẹ nhớ để tiền học nhạc của Gerry vào phong bì
-Nếu có người lạ đến bấm chuông,mẹ hãy để cho ông ấy vào.Cái máy rửa bát bị hỏng và chúng con gọi điện cho ông ấy đến sửa đấy.
Thế mẹ nhé!Gerry"
Tôi biết rằng bậc phụ huynh nào cũng cho rằng con cái lớn lên sẽ giống hệt như mình.Nhưng,ở tuổi teen,đứa con nào cũng sống theo kiểu cách riêng của chúng.Và chúng ta vẫn yêu thương chúng,cả vì điều đó.

Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2008

Một tình yêu không nói


Năm học lớp 10.
Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói : "Cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Năm học lớp 11.

Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng xem bộ phim của Drew Barrymore và ăn ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói : "Cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Năm cuối cấp.

Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội mãn khóa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. "Bạn nhảy của em bị ốm", em nói, "Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lớp 7, chúng mình đã hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng mình sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT." Và chúng tôi đã làm như thế. Vào đêm dạ hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa phòng em. Tôi chăm chú nhìn em khi em mỉm cười và nhìn bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói : "Em đã có giờ phút vui vẻ nhất, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Ngày tốt nghiệp.

Từng ngày trôi qua, rồi từng tuần, từng tháng. Chớp mắt đã là ngày tốt nghiệp. Tôi ngắm nhìn hình dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em tiến về phía tôi trong áo khoác và mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc đầu lên khỏi vai tôi, em nói : "Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Vài năm sau.

Giờ đây, tôi đang ngồi trong băng ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nhìn em khi em nói : "Tôi hứa" và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói : "Anh đã đến, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Lễ tang.

Đã nhiều năm trôi qua, tôi nhìn xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé đã từng là BẠN TỐT NHẤT của mình. Trong buổi lễ, người ta đã tìm thấy quyển nhật ký của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những gì em viết : "Tôi chăm chú nhìn anh và ước gì anh là của tôi nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước mình cũng có thể làm được điều đó… Tôi chỉ nghĩ một mình và khóc.

Em yêu anh em yêu anh em yêu anh…"