Thứ Hai, 4 tháng 8, 2008

Nếu chúng mình yêu nhau...

Giả dụ chúng mình yêu nhau, thì em sẽ làm những gì nhỉ???

Giả dụ thôi nhé. Nếu em yêu anh,và anh cũng yêu em… Thì sẽ như thế nào nhỉ???

Nếu em yêu anh, anh đừng cảm thấy phiền khi em nhắn tin cho anh nhiều lần trong một ngày nhé, nhiều khi chỉ là để kể những chuyện rất vặt vãnh… Bởi anh biết không, những lúc ấy em luôn nghĩ đến anh đầu tiên, luôn muốn kể cho anh biết… Em muốn có cảm giác lúc nào anh cũng ở bên em mà!

Nếu em yêu anh, em sẽ mua tặng anh một chiếc gối thật xinh có thêu tên 2 đứa mình. Không hiểu sao nhưng em thích gối lắm… Mỗi lần cùng tụi bạn đi qua hàng gối ôm “FROM… To…”,em lại đứng nhìn ngắm thật lâu… Em đã nghĩ kĩ rồi, ngày nào mà anh chẳng phải ngủ, phải dùng đến gối… Vậy là trước khi đi ngủ anh đều sẽ nghĩ đến em đúng không???
Nếu em yêu anh… và anh cũng yêu em, anh hãy bỏ qua cho em những khuyết điểm như em không khéo tay này, lại không giỏi nấu nướng nữa… Nhưng em chắc chắn rằng khi yêu anh, em sẽ cố học để có thể nấu cho anh những món ăn thật ngon. Anh nhé!
Giả dụ chúng mình yêu nhau...
Nếu yêu em, anh đừng giận khi mấy cô bạn thân của em hầu như biết hết một số chuyện của tụi mình anh nhé. Bởi mỗi khi gặp tụi bạn thân, em chỉ muốn kể với họ về anh thôi… Em muốn những người bạn của mình biết được là anh của em tuyệt vời như thế nào mà…

Nếu em yêu anh, em thích anh em mình sẽ đến những quán nước có không gian thật yên tĩnh, có nhạc nhẹ thôi để anh em mình được thoải mái tâm sự, hiểu rõ về nhau hơn… Em không thích những nơi ồn ào, những quán sang trọng đắt tiền bởi khi yêu, em chỉ cần gặp người mình yêu là đủ…

Nếu yêu nhau, anh sẽ thấy lạ vì em ít khi gọi điện thoại cố định cho anh đấy. Không hiểu sao nữa nhưng mỗi đêm về, dù nhớ anh lắm nhưng em lại không dám gọi cho anh. Em sợ mình không biết nói gì, sợ anh nghĩ em đang kiểm soát anh… Thế nên em chỉ biết ngồi bên điện thoại chờ anh gọi đến thôi… Vì yêu anh, em sẽ cố gắng thay đổi.

Nếu em yêu anh, anh hãy tin rằng em đã yêu ai là chỉ yêu một người mà thôi… Em sẽ yêu anh đến khi nào anh buông tay em ra đó… Bởi vậy nên nếu không còn yêu em, anh hãy nói ra, đừng lừa dối em anh nhé… Chia tay vẫn có thể là bạn, chỉ cần anh đừng lừa dối khi chúng mình còn yêu nhau…

Và cuối cùng, anh có tin không, nếu em yêu anh… thì 24h trong ngày em đều luôn nghĩ về anh đấy… Anh ạ!!!

Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2008

Thư tình không gửi

Em thân mến,Vậy là đã 3 ngày chúng ta không liên lạc với nhau, dù cách nhau chỉ một cú click. Em giận anh, anh giận em hay tại khoảng cách giữa chúng ta đã không thể rút ngắn hơn nữa.
Cái lằn ranh mong manh giữa anh và em, giữa người yêu và bạn, giữa yêu và mến chắc chẳng thể nào thu ngắn hơn nữa. Cuộc phiêu lưu của nàng tiên cá đã đến lúc phải chấm dứt, nàng phải trở về với biển, với thực tại là định mệnh ngàn thu. Bỏ mặc hoàng tử với bao nỗi buồn bã, tiếc nuối…
Đã 3 ngày nay anh đã không nhận được cái buzz nào từ em. Những cái buzz đã ghi dấu trong lòng anh lúc nào chả biết mà bây giờ mỗi khi nhìn màn hình có người nào đó buzz mình, anh lại nhớ đến em, nhớ cái dòng buzz đỏ chói cùng với cái nick thân quen phía trước. Mỗi ngày làm việc không được em buzz thật là một ngày dài và trống rỗng.
Mà thực ra mình đã có gì đâu em nhỉ? Chỉ những hẹn hò, những đưa đón, những tuần làm việc bận rộn nhưng vẫn chat với nhau suốt cả ngày, để rồi cuối tuần lại mong đến thứ Hai để được em buzz. Rồi một cái nắm tay, một lần quấn quít, chỉ có thế, không một lời hò hẹn, không một lời yêu.
Cuộc sống sẽ trôi đi, anh sẽ trở về với công việc, với những tương lai chờ đợi phía trước. Còn em, em sẽ trở về với quá khứ, với người yêu xa xôi mà em vẫn muốn chung tình đợi chờ. Con trai vẫn thường bảo nhau: “đánh đồn có địch mới là vẻ vang”. Vẻ vang là chi khi chiến thắng với một thành trì tan hoang, vẻ vang làm chi khi có thêm một người khác sẽ đau khổ vì mất đi người yêu (cái cảm giác mà anh đã từng phải cảm nhận).
Tình yêu không phải là một cuộc chiến tranh, không phải một canh bạc một mất một còn mà là nơi những yêu thương, nhân bản, bao dung… rất tự nhiên sẽ được bộc lộ. Dẫu biết em đã có người ta, nhưng từ khi quen em anh vẫn luôn muốn dành những gì tốt nhất cho một người dưng xa lạ. Quãng đường anh đưa đón em mỗi ngày có thể bằng cả Sài Gòn cộng lại, nhưng có hề chi em nhỉ? Yêu tức là cho mà không đòi phải nhận lại bao giờ.
Một ngày nào đó, biết đâu nàng tiên cá sẽ được trở thành người. Và biết đâu, hoàng tử vẫn đang chờ nàng…